ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT - Đồ thờ Sơn Đồng Hà Nội

ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT

Tượng Địa tạng vương bồ tát

(Tựa Công – quá – cách)

Người đời không cho con học chữ nho, nên không thông đạo lý. Cứ tưởng cúng chùa dưng hương là lành, rước sải thầy tu tụng kinh làm chay thì siêu độ vong hồn đặng! Các điều ấy có phải làm lành làm phước đâu? Làm lành là làm phải lý, lại khuyên người làm phải, thì trời xuống phước. Ta thấy người đời ở với cha mẹ không hiểu gì, cha mẹ mản phần thì nói:
“Sa địa ngục rồi! Phải rước sải làm siêu độ!” Các sải bày ra làm mị, như gửi kho vàng bạc, phá ngục, bong đầu phướng đặng tiếp dẫn vong lên Tây Phương.
Có lẽ gì thọc cây tre mà phá đặng địa ngục? Nếu quả như vậy, thì kẻ giàu sang làm dử, thác rồi con cháu rước đông sãi tụng kinh niệm Phật thì vong ra khỏi ngục sao? Người hiền lành mà nghèo, không tiền rước sải làm như vậy, thì ra không khỏi ngục sao? Như vậy trời đất cũng vị nhà giàu mà hiếp nhà khó hay sao?
Còn như Phật ở Tây Phương, công đâu mà vị nhà có tiền phải cứu vớt? Tâm là Phật tâm là thiên đường, lòng lành thuận lòng trời thì cầu vong khỏi tội, lòng chẳng lành nghịch lòng trời thì cầu không đặng. Nếu không làm phước cứ mỗi ngày rước thầy tụng kinh cầu siêu hoài, Phật muốn cứu cũng không lẽ cứu được. Ta cũng là Phật lẽ đâu không hiểu phép. Làm lành tuy không cầu Phật mà Phật cũng phò hộ. Nếu làm dử, có lạy Phật cho đến sói đầu, cầu cũng không đặng. Ta khuyên đời nghe lời ta, cứ ở theo luật Công quá cách, dừng làm các điều dị đoan trái lẽ, tuy chẳng cầu ta cũng độ vong, không cần rước sãi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

098.994.6644